RSS
Đứng riêng

Chào mừng các bạn đến với trang dự án “Văn hóa Metro” của chúng tôi.

Với mục tiêu viết và sưu tầm những mẩu chuyện, sự kiện hoặc hành động liên quan đến văn hóa vận hành hệ thống metro trên toàn thế giới, chúng tôi mong muốn sẽ góp phần nào đó vào việc đưa người dân ở TP. Hồ Chí Minh tiếp cận những nhận thức và có cái nhìn thiện cảm hơn về hệ thống metro nói riêng và hệ thống công cộng nói chung. Việc làm này tuy nhỏ nhoi như “mò kim đáy bể” nhưng tôi nghĩ nó sẽ thiết thực rất nhiều, giúp ích cho tuyến metro số 1 chặng Bến Thành – Suối Tiên. Mặc dù, dự án metro đang mới bắt đầu triển khai và có nhiều vấn đề cần điều chỉnh nhưng tôi hy vọng nó sẽ hoàn thành đúng hạn để đưa vào sử dụng phục vụ mục đích đi lại cho nhiều người dân Sài thành.

Vì mục tiêu cộng đồng, tôi xin phép bản quyền tác giả gốc của các bài viết được đăng lại ở blog này. Hầu hết các bài là sự góp nhặt trên mạng.

Cảm ơn bạn đọc đã quan tâm!

Lời ngỏ

 
%(count) bình luận

Posted by trên Tháng Mười 21, 2012 in Uncategorized

 

Bài học từ chuyến đi tàu điện ngầm

Mỗi năm tôi và bạn bè thường hay sang Singapore chơi vào dịp hè hoặc Giáng sinh, hai mùa “đại hạ giá”. Người VN đã quá quen thuộc với đất nước láng giềng Singapore nên chuyện du lịch tới đảo quốc Sư tử chẳng có gì mới mẻ. Nhưng chuyến đi mới nhất của chúng tôi đã để lại một kỷ niệm đáng nhớ.

Gọi là đi du lịch nhưng thực chất chúng tôi đến Singapore chỉ để mua sắm. Phong cảnh của đảo quốc này chẳng có gì đặc biệt, thời tiết cũng chẳng khác gì TP.HCM nên sự thu hút lớn nhất chỉ là các trung tâm mua sắm đồ sộ ngồn ngộn hàng hóa.

Cứ đến dịp là các cửa hàng tại đây, từ những thương hiệu hạng sang cho đến bình dân, đều giảm giá 30-50%, thậm chí có nơi 70%. Tầng hầm của các trung tâm mua sắm trên đường Orchard hay các khu vực khác đều kết nối với ga tàu điện ngầm, nên việc di chuyển bằng tàu điện ngầm đơn giản, rẻ tiền và tiết kiệm thời gian nhất.

Hôm đó nhóm năm người chúng tôi xuống ga tàu điện ngầm ở khu Harbor Front để đến đường Orchard. Cô bạn là sinh viên người Việt sống ở Singapore chịu trách nhiệm dẫn đường cho cả nhóm, kiêm luôn việc mua vé tàu. Mua vé xong thì chuyến tàu này đã sắp chạy. Do nhà ga quá đông hành khách, nhóm chúng tôi bị chia đôi thành ba người đi trước, hai người theo sau. Khi ba người đầu tiên bước vào khoang tàu điện ngầm thì tiếng chuông vang lên, tàu bắt đầu đóng cửa.

Sợ bị bỏ rơi phía sau, hai người bạn tôi hoảng hồn lao tới lấy tay chặn hai cánh cửa tàu điện ngầm đang đóng lại. Sau phút khó khăn ban đầu, rốt cuộc hai cánh cửa cũng mở ra để họ bước vào. Sự cố đó gây ồn ào khiến không ít hành khách Singapore liếc nhìn một cách khó chịu. Mặc kệ, vậy là không ai bị bỏ lại ở sân ga. Cả nhóm chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Đoàn tàu bắt đầu lao đi trên tuyến đường về Orchard.

Chỉ khoảng ba phút sau, một người đàn ông ngoài 50 tuổi, mặc đồng phục nhà ga bước vào toa tàu của chúng tôi. Ông đến trước mặt anh bạn đã chặn cửa tàu và hỏi một cách nhẹ nhàng bằng tiếng Anh: “Xin lỗi, có phải lúc nãy anh mở cửa tàu khi đang đóng hay không?”. Ngạc nhiên, anh bạn tôi gật đầu đáp: “Vâng”. Người đàn ông tiếp tục, vẫn với thái độ hết sức lịch sự: “Anh làm vậy là sai quy định của chúng tôi. Khi cửa đã đóng thì hành khách không được phép len vào như vậy”.

Anh bạn tôi vò đầu bứt tai với vẻ xấu hổ. Người nhân viên nhà ga thấy thế mỉm cười: “Đừng buồn, chúng tôi chỉ lo ngại cho sự an toàn của anh thôi. Len vào cửa tàu khi đang đóng như thế rất nguy hiểm. Tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Điều quan trọng nhất là tính mạng mình chứ việc trễ tàu vài phút thì có gì đáng kể đâu. Anh để ý lần sau nhé”. Nhắn nhủ xong, ông còn xin lỗi vì đã làm phiền chúng tôi rồi đi khỏi toa tàu.

Cả nhóm chúng tôi nhìn nhau, thầm thán phục sự chuyên nghiệp và lịch thiệp của nhân viên đoàn tàu. “Đúng thật là ở đây người ta coi tính mạng con người là trên hết. Tuyệt thật” – anh bạn tôi thốt lên. Lúc đó, tôi không thể không liên tưởng tới cảnh người đi đường ở TP.HCM hay Hà Nội vẫn chạy xe máy thục mạng, chen lấn, vượt đèn đỏ, đi cả vào đường ngược chiều… chỉ để nhanh chóng đến được chỗ mình cần đến. “Cần gì phải như vậy nhỉ – tôi nghĩ – Nhân viên nhà ga đó nói rất đúng. Tính mạng mình là quan trọng nhất mà”.

Về VN, mỗi khi chạy xe máy tôi vẫn nghĩ đến những lời nhắn nhủ của nhân viên tàu điện ngầm Singapore.

LAN CHI

Source: http://www.tgn.edu.vn/bai-viet/c80/i1015/bai-hoc-tu-chuyen-di-tau-dien-ngam.html

 
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Posted by trên Tháng Tám 10, 2014 in Singapore

 

Câu chuyện từ chiếc vé đi tàu điện ở Nhật

Năm 2005, tôi may mắn có dịp được đi Nhật trong một khóa học tìm hiểu về công nghệ mới do phía Nhật Bản tài trợ. Nhóm chúng tôi gồm 6 người đến từ các công ty khác nhau và là nhóm đầu tiên được chọn qua Nhật sau khi trải qua bốn tháng miệt mài học tập, kiểm tra tại Hà Nội.


Đi tàu điện ở Nhật – Ảnh: Thiên Long

Tuần đầu tiên ở Nhật, chúng tôi được tham gia khóa học gọi là Orientation nhằm định hướng cho các học viên từ các nơi trên thế giới bước đầu làm quen với con người và nền văn hóa Nhật; làm quen với những vấn đề cơ bản trong cuộc sống ở Nhật, chẳng hạn như đi tàu xe như thế nào, văn hóa uống trà ra sao, và những cách thức phản ứng khi gặp động đất (chuyện thường xảy ra ở Nhật),…

Vào cuối mỗi tuần, ngoài những giờ học và kiểm tra căng thẳng tại các công ty của Nhật, các thành viên trong nhóm thường tranh thủ thời gian nghỉ để leo lên tàu điện (dĩ nhiên là phải mua vé), và tản bộ khắp nơi nhằm khám phá những nét đẹp cũng như nền văn hóa của đất nước “Mặt trời mọc”.

Trong cuộc sống hằng ngày phát sinh ra biết bao nhiêu quy định ràng buộc, công tác và chi phí kiểm tra nhằm bắt buộc phải có và lưu lại những “bằng chứng” để được thanh toán, dù hiểu rằng một số “bằng chứng” trên thực tế không thể nào có được. Khi ấy, con người buộc phải làm dối, phải nói dối lẫn nhau. Ngẫm đi ngẫm lại, tôi thật tâm đắc với câu nói “Khi lòng tin bị suy giảm thì chi phí gia tăng”

Một lần nọ, cũng là lần đầu tiên tôi đi tàu điện, người hướng dẫn viên của một công ty nơi chúng tôi học tập, được phân công đi theo đoàn, đã hướng dẫn chúng tôi mua vé để di chuyển đến nơi ở mới. Chúng tôi được chỉ dẫn khi đi qua máy soát vé tự động thì đưa vé vào khe, máy sẽ đủ thông minh để kiểm tra nếu vé phù hợp thì thanh chắn sẽ mở ra để chúng tôi đi qua.

Tuy nhiên, lần đó tôi đi qua máy, khi thanh chắn mở ra thì đồng thời cũng là lúc chiếc vé mặc nhiên bị chiếc máy “nuốt chửng vào và ở luôn bên trong”. Điều này làm tôi bỗng giật mình vì theo suy nghĩ và thói quen thường có ở Việt Nam, mỗi khi đi qua một cổng soát vé của bất kỳ dịch vụ vận chuyển nào, tôi đều tâm niệm: “nhớ giữ lại vé để thanh toán”, vì nếu không có vé thì đương nhiên phải bỏ tiền túi ra để mà bù vào dù biết rằng công việc buộc phải đi đến nơi đó.

Nói một cách hài hước, theo quy trình quản lý chất lượng ISO 9001, là “bằng chứng đâu để mà được thanh toán”.

Tôi mang thắc mắc đó hỏi người hướng dẫn viên thì được biết công ty, nơi ông ấy làm việc, sẽ duyệt thanh toán dựa trên lịch trình công việc, thông qua báo cáo công việc của nhân viên. Việc kiểm soát trong quản lý là cần thiết, tuy nhiên, còn có một thứ quan trọng hơn không dễ gì có được, đó là “niềm tin lẫn nhau” trong xã hội. Những quy định về tài chính ở Nhật cho phép làm như vậy nên những chiếc máy tự động đã tự “nuốt vé” của khách hàng đi tàu mỗi khi qua cổng. Thật đơn giản và hay biết bao.

Dĩ nhiên, chúng ta không thể đem giải pháp quản lý đó ở Nhật áp dụng vào bất kỳ nước nào vì còn phụ thuộc vào cách thức quản lý ở tầm vĩ mô và vi mô của các cấp lãnh đạo; phụ thuộc vào sự giáo dục và ý thức của mỗi người dân; phụ thuộc vào trình độ kỹ thuật, phương tiện giao thông và việc xác lập niềm tin giữa những con người với nhau trong một đất nước;…

Đối với Việt Nam, việc áp dụng giải pháp quản lý đó lúc này là một điều không tưởng! Cũng chính vì vậy, trong cuộc sống hằng ngày phát sinh ra biết bao nhiêu quy định ràng buộc, công tác và chi phí kiểm tra nhằm bắt buộc phải có và lưu lại những “bằng chứng” để được thanh toán, dù hiểu rằng một số “bằng chứng” trên thực tế không thể nào có được. Khi ấy, con người buộc phải làm dối, phải nói dối lẫn nhau. Ngẫm đi ngẫm lại, tôi thật tâm đắc với câu nói “Khi lòng tin bị suy giảm thì chi phí gia tăng”.

Thật buồn khi đất nước chúng ta đã nghèo mà càng ngày lại càng nghèo thêm do phải gánh thêm nhiều chi phí giấy tờ, chi phí quản lý và kiểm tra không ngừng gia tăng; nhiều yêu cầu bất hợp lý và chi phí không đáng phải có nếu cơ chế quản lý tài chính của Nhà nước và việc quản lý ở từng đơn vị tốt hơn.

Đôi khi, tôi thấy mình đang đứng tại một nhà ga ở Việt Nam mà khi đi qua cửa soát vé tự động, chiếc vé đưa vào máy bỗng dưng bị “nuốt mất”. Chợt tỉnh lại, tôi biết mình đang mơ…

Ngô Hồng Nhựt*

* Bài viết thể hiện quan điểm và góc nhìn của tác giả, Phó chánh Văn phòng Công ty tư vấn xây dựng điện 4, Nha Trang, Khánh Hòa.

Nguồn: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20131216/cau-chuyen-tu-chiec-ve-di-tau-dien-o-nhat.aspx

 
 

Nhãn:

Văn hóa đi tàu điện ở Nhật

Cuộc sống ở Nhật Bản không thể không kể đến tàu điện, phương tiện thông dụng nhất của người dân Nhật Bản. Tàu điện phổ biến nhất trong các loại phương tiện giao thông ở Nhật Bản bởi nó rẻ mà lại tiện lợi nhất.

Tại hầu hết các nhà ga, việc bán vé, kiểm soát vé được thực hiện hoàn toàn tự động. Đặc biệt, với việc sử dụng hệ thống thẻ từ, hành khách có thể ra vào ga vô cùng thuận lợi và nhanh chóng. Chỉ có như thế mới đáp ứng nổi lưu lượng hành khách khổng lồ vào giờ cao điểm.

Khi lên tàu điện, mọi người đều xếp thành hai hàng và không được phép chen ngang. Khi tàu điện đến, những người lên tàu đứng nép vào hai bên nhường cho người xuống tàu xuống hết mới lên tàu. Đó được coi là văn hóa khi đi tàu điện của người Nhật. Văn hóa tàu điện của Nhật còn biểu hiện ở cung cách của nhân viên nhà ga và nhân viên hướng dẫn trên tàu. Luôn cúi chào mỗi khi ra vào toa. Quần áo tươm tất, găng tay trắng tinh, làm việc cẩn thận, giúp đỡ hành khách tận tình.

Trên tất cả các toa tàu đều có ghế dành riêng cho người già và phụ nữ mang thai hoặc có con nhỏ. Khi thấy bất kỳ chiếc xe lăn nào chuẩn bị lên hoặc xuống tàu, đều có nhân viên đến hỗ trợ. Mọi lối lên xuống và ra vào ga đều có ốp gạch nổi để chỉ đường cho người khiếm thị.

Phụ nữ cũng rất được ưu tiên. Hầu hết các chuyến tàu đều có toa dành phục vụ riêng cho phụ nữ vào những khoảng thời gian cao điểm trong ngày.

Tàu điện vào giờ cao điểm rất đông, đông đến nỗi giống như một cái hộp nhồi nhét đầy người. Đứng ở trong đó, bạn có thể bị chen lấn đến không thở nổi, nhưng đó dường như là chuyện bình thường ở Nhật, không ai tức giận hay có thái độ khó chịu cả.

Người Nhật rất biết giữ ý là trên tàu điện thường tránh nghe điện thoại vì nó ảnh hưởng đến những người xung quanh. Do đó, họ chỉ nhắn tin hoặc xem truyền hình qua điện thoại. Nhiều khi đứng trên tàu nhìn cảnh ai cũng chăm chăm vào cái điện thoại cũng hết sức thú vị. Ngoài ra, thời gian trên tàu điện còn được người Nhật sử dụng để tranh thủ đọc sách, báo, trang điểm, thậm chí nhiều doanh nhân còn mang máy tính xách tay để làm việc, tận dụng thời gian rỗi trên tàu.

Tàu điện ở Nhật “cứng nhắc” y như người Nhật về cách bảo đảm giờ giấc luôn chính xác. Tàu chỉ bị chậm trễ hoặc đình trệ trong trường hợp bất thường xảy ra, và trong các trường hợp đó, nhân viên nhà ga sẽ luôn phát thanh xin lỗi hành khách.

Tàu điện ở Nhật không chỉ là đặc trưng của sự phát triển công nghệ của nuớc Nhật, mà còn là nơi có thể quan sát tổng thể văn hóa hiện đại và thói quen sống của người dân Nhật Bản.

Nguồn: Văn hóa đi tàu điện ở Nhật

 
 

Cảnh chen chúc đi tàu điện ở Nhật Bản

Cảnh chen chúc đi tàu điện ở Nhật Bản

Nhật Bản, đặc biệt là thủ đô Tokyo nổi tiếng với hệ thống giao thông hiện đại, với những đoàn tầu cao tốc, tầu điện ngầm với lượng khách lớn. Nhưng đây cũng là một đất nước đông dân vào bậc nhất thế giới. Nên nhu cầu đi lại của người dân là không hề nhỏ.

Cảnh đông nghẹt trên metro ở Tokyo

Cảnh đông nghẹt trên metro ở Tokyo: hành khách chỉ còn biết dựa sát dí mặt vào nhau để có một chỗ đứng trên tàu.

Những chuyến tầu điện ngầm trong trung tâm thành phố hầu như lúc nào cũng trong trạng thái cao điểm, hành khách đi trên tầu thường xuyên bị nhồi nhét đến nghẹt thở.

Nguồn: Khám phá những chuyến metro tại Tokyo

Tên bài viết do chủ blog tự đặt lại.